Người dịch: Tú Bình (VnPro)
Theo Ken Wagner — Certification Magazine
Câu hỏi:
Em đã có bằng đại học chuyên ngành công nghệ thông tin. Hiện tại em muốn tìm việc trong lĩnh vực an ninh mạng. Tôi cũng đã học Java rồi. Vậy em nên chọn theo đuổi những chứng chỉ nào? Em có nên học CCNA trước hay theo học CEH luôn không? Còn có cách nào tốt hơn cách đó không? Trả lời: An ninh mạng là một lĩnh vực trong ngành CNTT, thậm chí trong lĩnh vực này cũng có nhiều mảng khác nhau để nghiên cứu. Bạn cho biết là bạn đã có bằng đại học chuyên ngành CNTT. Theo quan điểm cá nhân tọi, đây là những kiến thức CNTT tổng quát. Bạn không có kinh nghiệm thực tế. Bạn có đề cập đến Java, nghĩa là bạn có một ít kiến thức về lập trình. Bạn cũng nhắc tới CCNA (mạng) và CEH (chứng chỉ dành cho các "hacker mũ trắng"). Cả hai chứng chỉ này cộng với kiến thức bậc đại học có thể hỗ trợ bạn trong công việc nhưng bạn không thể tiến xa hơn nếu chỉ dựa vào chúng. Bạn sẽ phải làm theo cách của riêng mình, trừ khi bạn là một trong những người may mắn có được cơ hội học tiếp chương trình sau đại học hoặc được nhận vào học việc tại một doanh nghiệp nào đó.
Lời khuyên tôi dành cho bạn được gói gọn trong những ý sau:
1. Không ngừng học tập. Đừng chỉ cố gắng làm tốt những việc đã được thỏa thuận khi được tuyển dụng vào công ty. Hãy nâng cao khả năng giải quyết công việc mỗi ngày một tốt hơn và nghĩ đến những vấn đề lớn hơn. Luôn thể hiện sự chủ động. Hãy làm quen và tích cực học hỏi kinh nghiệm từ người nào đó đang phụ trách an ninh mạng ở công ty, nếu được bạn có thể tình nguyện xin đảm nhận thêm công việc này…Áp dụng kiến thức đã học hỏi được vào công việc. Thiết lập một phòng lab tại nhà và thực hành những gì bạn đã học được tại công ty.
2. Bằng cấp phải song hành với năng lực. Lấy các chứng chỉ phù hợp với trình độ và khả năng thực sự của bạn. Nếu mới bước vào lĩnh vực này hãy lấy CompTIA Security +. Tạm thời quên đi những chứng chỉ cao hơn như Certified Information Systems Security Professional (CISSP) cho đến khi bạn thực sự làm việc trong trong lĩnh vực này. Nếu bạn không làm việc với thiết bị Cisco, bạn không cần thiết lấy chứng chỉ CCNA. Hãy tự cấu hình lấy. Chỉ nên gia hạn những chứng chỉ bạn đang có trong vòng ba năm trước khi thực sự được tiếp xúc với thiết bị. Đối với một số công việc ở một vài quốc gia, bằng cấp không thực sự cần thiết để làm trong ngành IT. Nhưng ở những nước khác thì chúng lại được xem là điều kiện cần hoặc là ưu thế để cạnh tranh vị trí. Chính vì thế, chỉ lấy chứng chỉ khi chúng thực sự cần thiết cho bạn. 3. Hãy nối mạng, xây dựng các mối quan hệ. Tôi không đề cập đến mạng LAN hoặc WAN, mà là con người. Hãy tham gia diễn đàn của các hiệp hội nghề nghiệp, các câu lạc bộ, các nhóm cựu sinh viên đại học hoặc thậm chí tham gia các mạng xã hội trực tuyến như Facebook hoặc LinkedIn. Đôi khi các cơ hội nghề nghiệp lại xuất phát từ những mối quan hệ này. 4. Đăng kí nơi ủy nhiệm thông tin. Không giống với những chứng chỉ chuyên môn và các văn bằng, tôi đang đề cập đến việc đăng kí nơi mà bạn ủy nhiệm cung cấp xác thực thông tin nghề nghiệp, chẳng hạn như Information and Communications Technology Technician (ICTTech), Incorporated Engineer (IEng), Chartered Engineers (CEng), Certified Information Technology Professional (CITP) [tôi không khuyên bạn đăng kí trở thành hội viên của họ]. Việc làm này chứng minh bạn đáp ứng được yêu cầu về chuyên môn nhất định chứ không bằng những lời đánh giá cảm tính. Bạn cũng nên có quan hệ với những người có uy tín trong lĩnh vực để họ giúp xác nhận kinh nghiệm của bạn.
5. Lí lịch rõ ràng. Vấn đề này còn tùy thuộc vào công việc, vị trí, quốc gia và tổ chức bạn đang dự định xin ứng tuyển mà cân nhắc liệt kê các chi tiết các thông tin cá nhân - bao gồm cả thông tin ở ngân hàng, thông tin về tình trạng tín dụng và tiền án tiền sự. |


Có rất nhiều ý kiến tranh luận xung quanh nguồn gốc của Ngày Tình Yêu. Một số các chuyên gia cho rằng nó được khởi nguồn từ thánh Valentine, một người La Mã đã tử vì đạo do từ chối bỏ đạo Thiên Chúa. Ông mất vào ngày 14/02 năm 269 trước công nguyên, đúng vào ngày mà trước đây người ta gọi là Ngày May Rủi của tình yêu. Truyền thuyết cũng kể rằng thánh Valentine đã để lại một bức thư ngắn để tạm biệt con gái của người cai ngục mà trước đó đã trở thành bạn của ông. Bức thư kí tên ông và đề bên dưới ” Valentine của em”. Có một số chi tiết khác của câu chuyện cũng cho biết thánh Valentine là một thầy tu ở điện thờ dưới thời bạo chúa Claudius. Bạo chúa Claudius sau đó đã tống giam ông vào ngục do ông đã dám thách thức ông ta. Năm 496 TCN, giáo hoàng Gelasius đã quyết định lấy ngày 14 tháng 2 để tưởng nhớ tới thánh Valentine. Dần dần, ngày 14 tháng 2 đã trở thành ngày trao đổi các bức thông điệp của tình yêu và thánh Valentine đã trở thành vị thánh bảo trợ của những đôi tình nhân. Người ta kỉ niệm ngày này bằng cách gửi cho nhau những bài thơ và những món quà như hoa và kẹo. Thông thường, người ta cũng tổ chức một cuộc gặp gỡ mang tính chất bạn bè hoặc một buổi khiêu vũ. ở Mỹ, cô Esther Howland được coi là người gửi những chiếc thiệp Valentine đầu tiên và các bưu thiếp Valentine mang tính chất thương mại đã được giới thiệu từ những năm 1800 và hiện nay ngày lễ này đã được thương mại hóa rất nhiều. Thành phố Loveland, bang Colorado là nơi kinh doanh các dịch vụ bưu điện cho ngày 14 tháng 2. Sự cuốn hút của cái đẹp của ngày Thánh Valentine vẫn được duy trì khi người ta gửi bưu thiếp cùng với những bài thơ tình và trẻ con trao đổi nhau những chiếc thiệp Valentine ở trường học.

Lịch sử ngày Valentine
Ngày Valentine được bắt đầu từ thời kì đế chế La Mã. Dưới thời La Mã cổ đại, ngày 14 tháng 2 là ngày tưởng nhớ Juno. Juno là nữ hoàng của các nam thần và nữ thần La Mã. Người La Mã cũng coi bà là nữ thần cai quản phụ nữ và hôn nhân. Ngày tiếp theo của ngày 14 tháng 2, ngày 15 tháng 2 là ngày đầu tiên của lễ hội Lupercalia. Cuộc sống của các chàng trai và cô gái trẻ bị ngăn cấm vô cùng hà khắc. Tuy vậy, họ vẫn có thể đến với nhau thông qua phong tục rút thăm tên nhau. Vào đêm hôm trước ngày hội Lupercalia, tên của những cô gái La Mã được viết lên một mảnh giấy nhỏ và được cho vào trong các bình đựng. Mỗi một chàng trai trẻ sẽ rút thăm một cái tên bất kì và sau đó chàng trở thành bạn của cô gái mà anh ta chọn trong suốt thời gian diễn ra lễ hội. Ðôi khi, việc kết đôi của đôi bạn trẻ kéo dài suốt cả một năm ròng và thông thường họ yêu nhau và sau đó thì cưới nhau.

Dưới sự trị vì của Hoàng đế Claudius đệ nhị, đế chế La Mã tham gia nhiều cuộc chinh phạt đẫm máu và không được người dân ủng hộ. Claudius bạo chúa gặp phải khó khăn khi động viên các chàng trai trẻ gia nhập vào đội chiến binh của ông ta. Claudius bạo chúa cho rằng nguyên nhân chính là đàn ông La Mã không muốn rời xa gia đình hay người yêu của mình. Bởi vậy, Claudius ra lệnh cấm tất cả các đám cưới hoặc lễ đính hôn ở thành La Mã. Thánh Valentine tốt bụng là một linh mục ở thành La Mã dưới thời Claudius đệ nhị. Ông cùng thánh Marius đã giúp đỡ những người Cơ Ðốc giáo phải chịu cảnh đọa đầy và cho những cặp vợ chồng bí mật cưới nhau. Vì hành động nhân ái này mà thánh đã bị bắt giam và bị kéo lê trước mặt tên thái thú thành La Mã. Hắn đã xử thánh Valentine phải bị đánh bằng gậy đến chết và sau đó phải bị chặt đầu. Valentine phải chịu cuộc hành hình vào đúng ngày 14 tháng 2 vào khoảng năm 270 TCN. Vào thời gian này đang diễn ra một phong tục truyền thống của người dân thành La Mã, thực ra đó là một lễ hội rất cổ xưa được tổ chức vào tháng 2, lễ hội Lupercalia, lễ hội để nhớ đến một vị thần của người La Mã. Vào dịp này, trong số rất nhiều các nghi lễ thì có một lễ rút thăm một cách ngẫu nhiên tên của các cô gái trẻ trong những chiếc bình như là một trò chơi may rủi của tình yêu. Các mục sư từ những nhà thờ Cơ Ðốc giáo ở La Mã đã cố gắng loại bỏ yếu tố ngoại đạo bằng cách thay thế bằng tên của các vị thánh cho những ngày hội của các thiếu nữ này. Bởi lễ hội Lupercalia bắt đầu vào giữa tháng 2, có vẻ như các mục sư đã chọn ngày Thánh Valentine làm ngày kỉ niệm cho lễ hội mới này. Như vậy, dường như phong tục các chàng trai trẻ chọn các thiếu nữ làm người yêu của mình (trong dịp Valentine) hay chọn cho mình các vị thánh bảo hộ cho năm tới cũng phát sinh từ đây.
Thần ái tình – Biểu tượng truyền thống của ngày Tình yêu
Con trai của thần Vệ Nữ, nữ thần của tình yêu và sắc đẹp. Thần ái tình có thể khiến cho người ta yêu nhau bằng cách bắn thủng trái tim họ với một trong những mũi tên kì diệu của mình.
Thần ái tình luôn đóng một vai trò không thể thiếu được trong các ngày lễ của tình yêu và các cặp tình nhân. Thần ái tình được biết đến dưới hình dạng một đứa trẻ tinh quái và có cánh, người sẽ dùng mũi tên tình ái xuyên thủng trái tim của các “nạn nhân” của mình buộc họ phải yêu nhau đắm đuối. Thời Hy Lạp cổ đại, thần ái tình được biết đến dưới cái tên £rốt, con trai của Aphrodite nữ thần của sắc đẹp và tình yêu. Người La Mã thì lại gọi thần ái tình là Cupid. Thần ái tình chính là con trai của thần Vệ Nữ. Có một truyền thuyết kể về câu chuyện tình giữa thần ái tình và nàng Tâm Linh, một thiếu nữ người trần mắt thịt. Thần Vệ Nữ từng ghen tức với vẻ đẹp của Tâm Linh bèn sai thần ái tình trừng phạt người thiếu nữ này. Nhưng thay vì làm theo lời mẹ, thần ái tình lại yêu say đắm nàng Tâm Linh. Thần đã coi Tâm Linh như là vợ của mình nhưng vì là người trần mắt thịt nên Tâm Linh bị cấm không được nhìn mặt chồng. Tâm Linh sống rất hạnh phúc cho đến một ngày những người chị của nàng đã xúi nàng nhìn mặt thần ái tình. Lập tức thần ái tình trừng phạt Tâm Linh bằng cách bỏ đi. Tòa lâu đài và những khu vườn xinh đẹp của họ biến mất cùng với thần ái tình và Tâm Linh thấy mình ở giữa một cánh đồng trống trải. Khi Tâm Linh lang thang khắp nơi để tìm lại tình yêu của mình, nàng đã tình cờ lạc đến đền thờ thần Vệ Nữ. Bấy lâu ao ước loại bỏ được Tâm Linh, nữ thần của tình yêu và sắc đẹp đã giao cho Tâm Linh một loạt công việc mà càng về sau càng khó khăn và nguy hiểm hơn trước. Ðến công việc cuối cùng, thần Vệ Nữ trao cho Tâm Linh một cái hộp nhỏ và sai nàng mang xuống âm phủ. Thần Vệ Nữ sai nàng xuống xin một chút nhan sắc của Proserpine, vợ của Diêm Vương và cho vào trong hộp. Trong cuộc hành trình trở về mặt đất, nàng được mách nước cách tránh những hiểm nguy từ vương quốc của thần Chết và cũng được cảnh báo là không được mở chiếc hộp ra. Bị cám dỗ bởi trí tò mò, Tâm Linh đã mở chiếc hộp ra. Thay vì tìm thấy sắc đẹp, nàng đã tìm thấy giấc ngủ vĩnh hằng của cái chết. Thần ái tình đã tìm thấy nàng nằm tắt thở trên mặt đất. Thần lấy lại giấc ngủ từ xác của Tâm Linh và cất nó vào trong chiếc hộp. Tâm Linh sống lại. Cảm động trước tình yêu của Tâm Linh với thần ái tình, các vị thần đã phong nàng làm nữ thần và đón nàng lên sống ở trên ngọn núi Olympus linh thiêng.

Chúc một ngày lễ Valentine hạnh phúc và tràn đầy yêu thương!
Nguồn : petalia
|
 (24h) - Vừa qua, Trung tâm VnPro đã phối hợp với khoa CNTT của các trường Đại học trong địa bàn TPHCM và tạp chí thế giới@ chính thức khởi động chuỗi hội thảo tư vấn hướng nghiệp cho sinh viên.
Tại các trường Đại học CNTT – ĐHQG TPHCM, Đại học Khoa học Tự nhiên, Học viện Công nghệ Bưu chính Viễn thông – PTIT..v.v các giảng viên VnPro đã mang đến cho các bạn những buổi hội thảo giao lưu gần gũi và thiết thực. Các diễn giả là những chuyên gia, những người đã thành đạt trong lĩnh vực CNTT trao đổi, trò chuyện với các bạn sinh viên về đinh hướng nghề nghiệp cho tương lai, đặc biệt là các kinh nghiệm trong lĩnh vực quản trị mạng. Các bạn sinh viên còn tự mình đưa ra những câu hỏi để được nghe những lời giải thích, hướng dẫn, tư vấn từ phía diễn giả.
|
|
Xem thêm
|
|
Các diễn đàn trên mạng, nhất là diễn đàn của các trường, trung tâm đào tạo… là những nơi trao đổi việc học rất bổ ích. Tại diễn đàn của VnPro (vnpro.org/forum) và MaIT (forum.MaIT.vn), một chủ đề khá gần gũi, thiết thực hiện đang được bàn tán sôi nổi, đó là bằng đại học và bằng nghề - tấm thông hành nào giúp vào đời thuận lợi hơn.

Chủ đề trên được khơi mào bởi một sinh viên tên là T.T.P. với lời nhắn dưới đây:
Xin các anh chị góp ý cho em về việc nên học và lấy bằng đại học hay lấy chứng chỉ nghề của Cisco, Microsoft…
Hiện nay em đang học năm thứ 2 đại học, em vừa lấy được bằng CCNA. Em muốn học chuyên về mạng nhưng ở trường chỉ dạy về lập trình. Em có nên nghỉ học đại học và chuyển sang học nghề? Em không biết nếu như thế có đi làm được không và sau này đi làm có bất lợi gì không?”
Sau lời nhắn của T.T.P., các chuyên gia trường nghề đã lên tiếng:
Thầy Lê Đức Phương (giảng viên trung tâm tin học VnPro):
NÊN CÓ CẢ HAI LOẠI BẰNG
Ứng viên có bằng đại học (đặc biệt là bằng của những trường nổi tiếng) vẫn thường được các nhà tuyển dụng đánh giá là có kiến thức cơ bản vững vàng hơn những ứng viên không có bằng đại học, có tiềm năng tư duy tốt hơn. Ứng viên có bằng đại học có thể lúc đầu thiếu kinh nghiệm hơn, chậm hơn nhưng sau một thời gian đào tạo, làm việc, chắn chắn sẽ hiểu việc sâu hơn và làm việc tốt hơn.
Doanh nghiệp cũng cho rằng có bằng cấp sẽ tốt hơn là không có bằng cấp. D o đó, họ thường đưa ra tiêu chuẩn đầu tiên cho những ứng viên tham gia tuyển dụng là phải có bằng đại học và bằng của trườ ng càng nổi tiếng càng tốt. Có thể thấy điều này trên hầu hết các thông báo tuyển dụng của các công ty hiện nay. Vì vậy, có một tấm bằng đại học cho hồ sơ tìm việc là cả một lợi thế rất lớn.
Đối với chứng chỉ quốc tế, các chứng chỉ của các tập đoàn công nghệ hàng đầu như Cisco, Microsoft thường có nội dung đào tạo rất thiết thực, sát với thực tiễn công việc, nên nếu theo học một cách nghiêm túc các chứng chỉ này thì người học có thể đạt được những kiến thức và kỹ năng rất bổ ích và có thể thích nghi công việc rất nhanh.
Do đó, lý tưởng nhất vẫn là vừa có bằng đại học lại vừa có các chứng chỉ liên quan đến ngành học của mình, như thế sẽ thuận lợi cho quá trình tìm việc. Tuy nhiên, sau khi xét hồ sơ thì chính khả năng làm việc của bạn chứ không phải tấm bằng nào hay chứng chỉ nào mới là nhân tố quyết định thành công của bạn. Khả năng ấy chỉ có được khi chúng ta theo đuổi nghề nghiệp của mình một cách say mê và nghiêm túc.
Thầy Dương Trọng Khang (trưởng phòng chuyên môn – trung tâm tin học & quản lý kinh tế MaIT):
CẦN KIẾN THỨC RỘNG VÀ SÂU
Trước tiên, cần phải hiểu rõ những yêu cầu mà nhà tuyển dụng yêu cầu ở nhà quản trị mạng. Đó là những kiến thức thực tế để có thể ứng dụng triển khai các hệ thống mạng với quy mô khác nhau. Hệ thống mạng càng lớn thì yêu cầu kiến thức của người quản trị mạng càng sâu và rộng, có thể ứng dụng các kỹ thuật hiện có cũng như phát triển, tối ưu các kỹ thuật này hơn nữa. Chính vì sự phát triển không ngừng của xã hội nói chung và lĩnh vực CNTT nói riêng nên việc đòi hỏi các kỹ năng, kiến thức chuyên môn đối với các nhà quản trị mạng ngày một cao hơn. Do đó, nhà tuyển dụng đòi hỏi ứng viên vừa phải có nền tảng kiến thức vững vàng (đại học) vừa có kiến thức thực tế sâu rộng (học ở trường nghề).
Theo tôi, những kiến thức ở giảng đường đại học là những kiến thức hết sức quan trọng, nó sẽ là nền tảng giúp cho người học có một cái nhìn tổng quan sâu rộng về chuyên ngành của họ. Những kiến thức này sẽ giúp người học định hướng tốt những gì họ đang theo đuổi cũng như sẽ giúp họ có khả năng nghiên cứu chuyên sâu trong lĩnh vựa này. Trong khi đó, mục tiêu đào tạo của các chứng chỉ nghề là đem đến cho người học những kiến thức, kỹ thuật thực tiễn hiện đang được áp dụng rộng rãi bên ngoài. Những kiến thức này sẽ giúp cho người học có thể áp dụng ngay, phục vụ những gì mà xã hội đang đòi hỏi. Điều này giúp cho người học có cảm giác mình có thể ứng dụng ngay những gì được học. Để thực sự trở thành một nhà quản trị mạng chuyên nghiệp, chúng ta cần biết kết hợp những kiến thức nền tảng và ứng dụng lại với nhau, bổ sung và hỗ trợ lẫn nhau, giúp cho người học đủ tự tin khi tiếp cận thực tế và đủ khả năng để nhận thức, tiếp quản và phát triển công nghệ một cách nhanh chóng.
|
Tiếng nói từ diễn đàn
Trước đây, khi còn ngồi ở giảng đường đại học, tôi đã cảm thấy hoang mang không biết khi ra trường có thể đáp ứng được những đòi hỏi của các công ty bên ngoài hay không? Tôi đã chọn giải pháp là tự trang bị thêm những kiến thức quản trị mạng thực tế, có thể giúp mình hòa nhập nhanh chóng vào môi trường làm việc chuyên nghiệp thực tế mà mình không có điều kiện tiếp cận khi ngồi trên giảng đường đại học. Tuy nhiên, tôi cũng không thể phủ nhận chính những kiến thức nền tảng ở đại học đã giúp tôi rất nhiều khi tiếp cận những kiến thức thực tế.
Nguyễn Phạm Tiến Phương (Technical Leader công ty Sao Bắc Đẩu)
Tôi không may mắn được vào giảng đường đại học nên đã chọn con đường ngắn nhất để tiếp cận nghề nghiệp mà mình yêu thích là quản trị mạng bằng cách học các chương trình chứng chỉ nghề. Nếu so sánh về mặt kiến thức hàn lâm thì đúng là chương trình đạo tạo nghề không thể bằng chương trình đại học được. Nhưng nếu nói về tính thực hành, thì quả thật các chương trình đào tạo nghề đã giúp cho người học trong một thời gian ngắn có thể có một nghề nghiệp vững chắc.
P.T. (thành viên diễn đàn MaIT)
Theo tôi, dù cho bạn học trên đại học hay các chứng chỉ đào tạo nghề đi chăng nữa thì niềm đam mê là quan trọng nhất. Chính niềm đam mê này mà chúng ta mới chịu khó tìm tòi, học hỏi và khám phá ra những cái mới trong lĩnh vực mạng máy tính để ngày càng hoàn thiện nghề nghiệp của mình hơn.
Đỗ Văn Xuân (trưởng phòng IT công ty Tìm 1 giây)
Gửi T.T.P.! Bạn đang học năm thứ hai đại học mà đã lấy được chứng chỉ CCNA, nỗ lực của bạn thật đáng khâm phục. Bạn đang học tốt cả hai bên như vậy thì tại sao lại phải nghỉ học đại học chứ? Sau khi có CCNA, bạn có thể tạo điều kiện cho bản thân nâng cao khả năng về mạng bằng cách tìm một công việc bán thời gian hoặc thực tập; hoặc để tiết kiệm thời gian hơn nữa bằng cách đến một công ty làm về mạng máy tính. Nếu bạn có khả năng, tôi nghĩ bạn sẽ dễ dàng tìm được một chỗ như vậy.
Nghỉ học đại học là một chuyện không nên. Công việc sau này của bạn không những chỉ cần khả năng kỹ thuật về mạng mà cần nhiều kỹ năng về giao tiếp, tổ chức công việc, làm việc nhóm, viết lách… Chương trình đại học giúp bạn có những kỹ năng này, bạn có thể nhìn thấy trước mắt là khi tuyển người họ đều ghi tiêu chuẩn đầu tiên là tốt nghiệp trung cấp, cao đẳng, đại học, cao học… Nếu bạn không có một bằng về những cấp học ấy thì đó là bất lợi rất lớn cho bạn về sau này.
Hoa Chuối (thành viên diễn đàn VnPro)
|
Trích Thế giới @, thứ năm 21 tháng 5 năm 2009 |
|
|